giaitrizing.wap.sh
− Nhưng cháu thích vẽ gì hơn cả: hoa quả, cây cối, những bức rào? − Tất cả những gì thuộc về thiên nhiên đều đáng vẽ, cháu đều thích cả bà ạ. Nàng không dám thú nhận với bà là có một phong cảnh duy nhất mà nàng không bao giờ đặt bút vẽ, đó là khung cảnh mà trong đó có hồ ao. Nàng trốn chạy những dòng suối, những con sông hình như đối với nàng chúng có thể mang lại sự chết chóc. Một buổi trưa, vừa lúc xong bài học tiếng Anh, cô giáo Bạch, vốn rất tiết kiệm lời khen tặng, bảo nàng: − Nadia thân mến, cô rất hài lòng. Em phát âm rất chuẩn. Cũng vì vậy cô muốn là mùa xuân sau sẽ gửi em sang Anh ở đó một vài tháng trong một gia đình chỉ nói toàn tiếng Anh. Khi trở về, em sẽ nói tiến Anh như một người Anh chính cống, cô phải nói dự kiến này với bà em mới được. − Chả cần vội vã thế đâu, thưa cô. Em chẳng thích ra nước ngoài một tý nào. Em thấy ở đây thật thoải mái… Nếu em có quyền quyết định thì không bao giờ em rời khỏi quê hương Sologne của em. − Thôi thì cái đó để sau sẽ hay. Còn bây giờ cô sẽ phải vắng mặt khoảng một tiếng đồng hồ. Nhất thiết cô phải đi đến bưu điện xã gửi một lá thư trước giờ họ mở hộp thư.Chị gái của cô đang chờ tin của cô đấy. − Cô có chị gái à? Sao chẳng bao giờ thấy cô nói cả. − Cố đã nói với em từ hôm mới tới đây. Nếu như không mấy khi nói tới nữa là vì cô nghĩ cái đó đối với em cũng chả có gì đáng quan tâm. − Bà ấy cũng dạy học như cô chứ? − Ồ không! Chị ấy không thể dạy học cũng như không thể làm một cái gì khác… Chị ấy bị bại liệt từ nhỏ và hiện đang sống trong một học viện chuyên khoa cách xa đây. Đó là một khám phá mới của Nadia. Như vậy là cũng có những người như cô giáo Bạch đây chẳng hạn có nỗi bất hạnh trong gia đình mà không bao giờ nói ra. Có những người, như nàng, Nadia, cũng có những điều bí mật của riêng mình. − Cô còn có những người thân nào khác nữa không? − Cô chỉ có mình chị ấy. Cũng vì phải chu cấp cho chị mà cô bắt buộc phải làm phải làm việc nhiều. − Cô có muốn em đi cùng cô vào làng không? − Chả cần, em Nadia của cô ạ. Em thật dễ thương khi đưa ra ý kiến đó nhưng cô biết là em sẽ vất vả đấy. Em ở nhà tập nhạc đi. Đến hàng tuần nay rồi em không đụng đến pianô và em biết rất rõ là bà em thích nghe em đàn. Em có biết hôm qua bà em nói với cô như thế nào không? "Mỗi lần nghe vang lên tiếng pianô của Nadia tôi lại có cảm tưởng là tất cả Cố trang cất lên tiếng hát". − Bà em đã nói thế hả cô? Thế thì em sẽ làm cho bà vui thích ngay đây… Nhưng, về cái hư đó, cô không để lại được đến ngày mai ư? Thời tiết đang thay đổi: em sợ trời sắp có cơn giông. − Chân cô còn kỏe, cô sẽ quay về trước khi bão tới… Và lại, đôi khi cô cũng không thấy sợ mưa gió lắm. − Còn em thì em chỉ thích cái mùa đất ẩm bốc lên khi mưa gió đả chấm dứt. Nhưng, cô đi mau lên thôi! − Hẹn sau một tiếng nhé! Qua cửa sổ phòng khách Nadia trầm ngâm nhìn cô bước đi mỗi lúc một xa. Thấy cô giáo già một mình ra đi như vậy, nàng thấy vô cùng bứt rứt. Nàng cũng không hiểu tại sao nữa: đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy băn khoăn lo lắng cho người mà nàng không yêu thích. Có thể là qua những trao đổi vừa rồi, nàng đã khám phá ra là cô giáo già nghiêm nghị và khô khan đó, cũng là một con người đã biết giấu đi nỗi đau khổ riêng tư? Hay là vì nàng biết ơn cô về những lời khen tặng sự tiến bộ trong việc học tiếng Anh? Tuyệt đối không phải vậy: Nadia không thích những lời khen. Có cái gì khác đang làm cho lòng nàng nặng thắt: nàng thực sự lo lắng khi thấy cô một mình ra đi và tự nhủ thầm là bất cứ tai nạn nào cũng có thể xảy đến với cô. Ngày hôm kia, nàng lại chẳng thấy một ảo ảnh đó sao? Nàng trông thấy rõ cô giáo Bạch nằm bất động, gương mặt như làm bằng sáp. Và nàng nhìn thấy cái đó, không phải là trong giấc ngủ! Ngay lúc ấy – thật là khủng khiếp mà thú nhận – nàng lại thấy hầu như thích thú: thế là đã nhổ bỏ được cái gai trước mắt! Nhưng lúc này đây khi cô giáo đã ra đi, Nadia lại thấy cô vô cùng sợ hãi. Tất nhiên là bí mật này nàng không hề hé môi với bà Vêra, càng không nói gì với cô giáo. Để quên đi cái ảo ảnh đáng sợ đó, nàng nhanh nhẹn chạy đến chỗ để pianô và lẫn trốn trong một điệu valse của Chopin đồng thời tìm cách át đi tiếng rơi hung hãn của những giọt mưa to lớn của trận bảo đang bắt đầu. Nàng cũng hiểu là âm nhạc sẽ làm cho quên đi tất cả. Không phải chỉ là một tiếng đồng hồ đã trôi qua từ lúc cô giáo Bạch ra đi mà là đã ba tiếng rồi vẫn chưa thấy cô về. Trận bão đã chấm dứt để lại cảnh vật ướt sũng. Đêm ập xuống mang đến bao đều lo lắng băn khoăn. Theo yêu cầu của bà Vêra, "cha" Levasseur phải đi tìm bằng được cô giáo. Như thường lệ trong các buổi tối quanh lò sưởi, Nadia ngồi co ro lọt thỏm trong chiếc ghế bành có trải nệm mà nàng yêu thích. Tối nay nàng im lặng. Đôi mắt lơ đãng như đang nhìn vào khoảng hư vô. Chẳng còn gì để khám phá sự việc xảy ra lúc này đã được thấy trước bốn mươi tám tiếng đồng hồ. Nàng biết chắc chắn là cô giáo Bạch đã chết rồi nhưng không dám nói với bà ngoại. Sau một tiếng đồng hồ, người tá điền trở về, có người giúp việc đi theo, báo là đã tìm thấy thi thể của cô giáo bị sét đánh ở đầu con đường đi về phía lâu đài dưới một cây bách hương, chắc là cô đã núp ở đó để tránh mưa. Nghe lời xét nhận đều mình đã nhìn thấy, Nadia bật khóc: những giọt nước mắt thầm lặng. − Cháu yêu cô ấy đến thế kia à? Bà Vêra hỏi. Không có lời đáp: cô gái nhỏ đã lên phòng riêng đóng kín cửa lại. Nói với bà làm gì cái việc mà lúc này nàng có chứng cứ không thể chối cãi được là có khả năng biết trước những biến cố sẽ xảy ra mà những người khác không linh cảm đuợc. Phát hiện này đã làm nàng kinh hoàng sửng sốt. Ở Cố trang chẳng ai còn nhắc tới cô giáo Bạch đã mất cũng như chẳng ai đả động tới người cha nàng và anh bạn Jacques nữa. Nadia không ra khỏi nhà. Nàng chẳng còn thích thú vẽ những lùm cây ngoạn mục trong mục cũng như ngồi trước hàng phím đàn pianô. Nàng khước từ cả việc đi vào trong làng để khỏi phài đi qua gốc cây đổ vì sét đánh. Cũng như cái ao sen, chỗ gốc cây đổ đối với nàng đã trở thành một nơi quái đản. Chỗ ẩn trốn của nàng cũng chẳng còn phải là buồng riêng mà là trên tầng gác nhỏ sát mái mà nàng ở đó suốt ngày nọ sang ngày kia. Một buổi tối bà Vêra hỏi nàng: − Nhưng cháu làm gì ở trên đó mới được chứ? − Cháu tiếp tục học bà ạ. Bà không biết là ở trên gác ấy có chồng sách đầy bụi bám nhưng thật hấp dẫn ư? − Bà biết, nhưng thú thật với cháu là chẳng bao giờ bà mở ra xem cả. Nhược điểm lớn nhất trong đời bà là không ham mê đọc sách: bà chỉ thích kim chỉ giá may. − Những tấm thảm bất tận của bà! Và cả những quẻ bói của bà nữa chứ? Nhưng có lẽ cũng đã lâu rồi, cháu không thấy bà sử dụng cỗ bài. − Những quẻ bói bài ấy chẳng đi đến đâu cả! Có thể là bà không có năng khiếu… và nếu có thông thạo đi chăng nữa thì những quẻ bói cũng chẳng có nghĩa gì! Người ta không thể bắt những quân bài nói lên bất cứ cái gì người ta muốn. − Bà cho là thế ư? Nếu bà Vêra nảy ra ý định tìm lại cỗ bài mà bà đã giấu ở đáy ngăn kéo thì bà sẽ chẳng bao giờ thấy nữa. Đã mấy tuần nay, Nadia chiếm giữ và giấu kỹ vào một chỗ khác, ter6n tầng gác hẹp, sau những cuốn sách đầy sức quyến rũ mê hoặc, trong số đó có một cuốn dạy cách rút tỉa các quân bài và làm cho chúng nói lên những đều bí ẩn. Cỗ bài đã giúp nàng thực hành những trường hợp nêu ra trong cuốn sách và nhất là – đối với nàng phải chăng là quan trọng hơn cả – dần dần nàng khám phá ra sự tương quan giữa những quân bài và khả năng thấu thị bí ẩn mà nàng đang có. Những hình ảnh báo trước về những sự kiện trong cuộc sống đời thường này hầu như xảy ra thường xuyên hàng ngày, khá bình thường, chẳng có chút gì là bi tráng nhưng rồi trong thực tế đã diễn ra y như nàng đã thấy trước. Hiện tượng này đã giúp nàng kiểm tra được tính chân thật của những ảo ảnh nối tiếp trong trí óc của nàng. Một công việc kỳ lạ đòi hỏi tính kiên trì đã lôi cuốn nàng, làm nàng say mê. Những cuốn sách khác chuyên về lĩnh vực khoa học huyền bí đã mang đến cho nàng rất nhiều khám phá mới. Tầng gác sát mái mà nàng không thể rời xa được đã trở thành bối cảnh trong đó nàng đã sống một cách vô cùng phong phú. Một buổi trưa bà Vêra bất chợt gặp nàng ở nơi ẩn trú, bà vui vẻ nói: − Với những mạng nhện chằng chịt như thế này người ta dễ tưởng đây là lãnh địa của một đạo sĩ luyện đan hoặc phù thủy Merlin. ( Và thấy cỗ bài rải ra trên sàn): Nhưng đây là cỗ bài của bà, cháu đã lấy lúc nào vậy? Thế ra bây giờ cháu cũng quan tâm đến những quân bài? − Không phải cho cháu đâu… mà qua chúng, cháu có thể biết những gì về người khác. − Và cháu đã dũng cảm đọc hết những cuốn sách vớ vẩn này mà hồi ở tuổi cháu bà thấy chán phè? Cháu biết đấy, cháu yêu ạ, không phải là bất cứ thứ gì được in ra là mang tâm lý của Kinh Thánh! Đi sâu vào cái mớ lộn xộn này cháu thấy thế nào? − Rất hay bà ạ. − Cháu làm cho bà càng ngày càng nhớ tới bà cụ đã sinh ra bà… Tất cả cái đó đều rất hay nhưng dù sao thì cháu cũng phải tiếp tục học, trước hết là qua trung học. Rồi sau đó sẽ tính tiếp. − Tất cả đã được định trước rồi bà thân yêu ạ. Bà chẳng cần lo lắng gì cả: cháu biết rõ sau này cháu làm gì… Cháu sẽ tiên đoán tương lai cho mọi người. − Nhà nữ tiên tri ư? − Bà muốn gọi là gì cũng được nhưng chắc chắn cháu sẽ thành đạt. − Nhưng cháu không có ý định coi đó là nghề nghiệp suốt đời chứ? − Tất nhiên là không rồi… Nhưng cháu có thể giúp ích nhiều cho mọi người đấy. − Bây giờ chúng ta nói chuyện thật nghiêm túc nhé: cháu không thể tiếp tục học mà không có thầy dạy được. Bà chỉ có hai giải pháp: hoặc là chúng ta tìm một cô giáo Bạch khác… − Ồ không! Cháu xin bà: không cần cô giáo nào nữa! − Hoặc cháu học hàm thụ… Nhưng cách này không đem lại kết quả tốt lắm đâu! Nếu có thể thì… có lẽ là hay hơn cả, nếu cháu xin vào học một trường lưu trú? − Không bao giờ bà thân yêu ơi, nếu như vậy bà sẽ xa cháu ư? − Thú thật là không bao giờ bà muốn như thế cả… Có thể còn có cách thứ tư nữa: hay là chúng ta chuyển về sống ở Pari. Cháu sẽ xin vào học ở một trường trung học cạnh đó và bà cháu ta vẫn sống gần nhau. − Thế còn Cố – trang của chúng ta sẽ ra sao? − Còn có những người khác chứ. Cố trang sẽ chờ đó chúng ta trở về, vào những kỳ nghỉ hè hoặc bất cứ lúc nào cũng được. Gia đình Levasseur sẽ chăm nom săn sóc nó. − Cháu thất rất buồn một khi phải rời bỏ miền Sologne dù chỉ là tạm thời. Cháu cảm thấy như có tội bỏ phế gia sản vậy. − Cần phải biết suy nghĩ một chút cháu ạ. Bây giờ cháu đã là một cô gái chẳng còn bé bỏng gì, cần phải có điều kiện để học hành thật tốt và cũng không thể sống ẩn dật trong sự tách biệt với thế giới bên ngoài và có mỗi mình bà là bạn được! − Nhất thiết là cháu phải có sự giao lưu với bạn bè cùng lứa tuổi. − Cháu chẳng muốn chơi bời giao lưu với ai cả. − Bây giờ thì cháu nói thế đấy, nhưng khi đến Pari, cháu sẽ thay đổi ý kiến ngay. Thế là quyết định nhé: chúng ta sẽ đi thủ đô Pari ngay khi tìm thấy một chỗ ở ưng ý trong một khu vực dễ chịu. Ngày mai bà sẽ gọi điện cho người nhà của chúng ta đi tìm: đó là một người tinh nhanh tháo vát chắc sẽ tìm thấy ngay thôi. Hẹn cháu trong buổi ăn tối nhé. Bà để mặt cháu với những cuốn sách vớ vẩn này nhưng bà nhắc lại: chớ vội đánh giá cao năng lực huyền bí của những quân bài! Bà Vêra lấy làm hài lòng về cuộc trò chuyện này. Lý do theo đuổi việc học hành thật tuyệt diệu. Điều bà không nói ra và chẳng bao giờ nói thật với cô cháu gái là, đã lâu lắm rồi, bà thấy Nadia cần phải rời xa cái Cố trang này, nơi chồng chất bao nhiêu phiền muộn mà nàng phải chiệu đựng trong sự cô đơn vô bổ. Bà cũng không muốn thấy nàng say mê đọc những cuốn sách về khoa học huyền bí cũng như không tin là nghề nghiệp tương lai của cháu bà lại là một nhà nữ tiên tri. Bói bài là một cách giải trí không có hiệu quả kéo dài, nhưng đóng chốt cả một cuộc đời vào những gì mà quân bài nói hoặc không nói là một sự điên rồ không hơn không kém. Cũng có thể là sống xa trang trại, năng khiếu thấu thị – đều bà rất lo ngại sẽ gây hậu quả xấu đến với cô gái ở tuổi như cháu bà – có thể giảm rồi mất hẳn? Thủ đô với những phương tiện giải trí đầy hấp dẫn sẽ vô cùng cuốn hút đối với một đầu óc còn non trẻ. Cần phải đến Pari thôi! Bà ngoại đã nhìn nhận đúng. Cuộc sống ở thủ đô Pari đã trôi qua được bốn năm và Nadia đã học xong bậc trung học. Nàng đã có nhiều bạn trai và bạn gái cùng lứa tuổi. Năm mười tám tuổi, nàng đã trở thành một cô gái có vẻ đẹp dịu dàng: đều này đã góp thêm thắng lợi cho nàng về mọi mặt. Nàng cũng tỏ vẻ rất ham thích cuộc sống ồn ào, vui chơi giải trí làm cho bà Vêra thích thú và yên tâm. Như vậy cái năng khiếu thấu thị của cô cháu chẳng thành vấn đề gì nữa! Và khi người bà ngoại đáng kính đó hỏi cháu gái: − Bây giờ cháu đã là cô tú rồi, cháu có ý định sẽ làm gì? Nghành nghề nào cháu yêu thích nhất? Câu trả lời là: − Thực ra thì cháu cũng không biết nữa. Cháu thích tất cả… có lẽ cháu muốn trở thành một nữ luật sư… − Thế còn ngành y? − Chỉ có một loại ngành y mà cháu cảm thấy thoải mái để hành nghề: đó chăm sóc và đều trị bệnh về tư tưởng. − Thầy thuốc khoa thần kinh ư? − Đúng vậy. Đau đớn về thể xác cháu coi là phụ, bệnh hoạn về thần kinh mới là quan trọng… Nhưng bà hãy để cháu suy nghĩ trong thời gian nghỉ hè này. Các chuyên khoa chỉ bắt đầu khi khai giảng niên khoá mới. Trưa hôm sau, nàng tiếp một bạn gái thân đã cùng học một trường và cũng vừa tốt nghiệp trung học. Mỗi lần Béatrice tới, hai cô gái lại cùng nhau chuyện trò tâm sự chẳng liên tới một ai, trong buồn riêng của Nadia. Béatrice là một cô gái xinh đẹp, duyên dáng, không giống Nadia một chút nào: một cô tóc nâu, cô kia tóc vàng. Song có lẽ sự khác biệt rõ ràng nhất giữa hai cô gái là phong cách ứng xử: Béatrice thẳng tính, hơi nóng nảy và ham thích thể thao: cô chơi tennít, cưởi ngựa, bơi lội và trượt tuyết rất giỏi. Còn Nadia thì kín đáo trầm mặc hơn và cũng bí ẩn hơn, thích những thú vui của những phụ nữ sống nhiều về nội tâm. Cô tóc nâu thì ruột để ngoài da còn cô tóc vàng thì thâm trầm mơ mộng. Có lẽ vì vậy mà họ bổ sung cho nhau, rất ý hợp tâm đầu. Ngày hôm đó Béatrice nói chắc nịch: − Nhất thiết là cậu phải bói cho mình một quẻ bằng cỗ bài tây của cậu. − Tại sao vậy? − Nó sẽ giúp mình chọn một nghề. Bố mẹ mình thì muốn mình trở thành một dược sĩ. Các cụ nói đó là một nghề vẻ vang nhưng mình thì thấy chẳng có gì thú vị! Cậu sẽ trông thấy mình ngập giữa ống chai lọ hoặc chúi mũi đọc những đơn thuốc, những công thức pha chế ư? Và mình lại chúa ghét cái mùi của các hiệu bào chế! Những quân bài có thể nói cho mình biết tương lai đích thật của mình là ở đâu. Mỗi lần mà cậu rút bài bói cho mình, mọi việc đều xảy ra đúng y như đều cậu đã thấy. Việc này bà Vêra cũng không biết: khi từ Cố trang ra đi, Nadia đã đem theo cả cỗ bài và kể từ đó, chưa bao giờ nàng rời khỏi nó. Lúc này nàng rất thông thạo trong việc sử dụng để bắt nó nói lên những đều cần nói và nàng tận dụng để giúp đỡ những cô bạn người Pari và cả những bạn trai nữa. Mỗi một khi cô này hoặc cậu kia gặp một mối phiền muộn nào đó thì một ý nghĩ cứu rỗi nảy ra tức thì: "Ta phải đến yêu cầu Nadia làm một quẻ bói bài và sẽ tìm thấy ngay giải pháp". Với họ, cô cháu gái của bà Vêra không chỉ là một người bạn mà còn là nàng "Nadia – huyền diệu" Vậy thì làm sao từ chối được Béatrice? Cỗ bài được lấy ra từ một chỗ giấu kín được trang kỹ, được đảo lên trộn xuống rồi rải ra mặt bàn… và hầu như ngay lập tức, đôi mày Nadia cau lại. − Cậu nhìn thấy gì vậy? – Cô bạn hỏi. − Về nghề nghiệp của cậu, chẳng có gì rõ rệt cả. Nhưng đều mà mình lo sợ là nhìn thấy một hiểm hoạ đang ập tới cậu… Khiếp quá, Béatrice! Lửa bao vây cậu, ở chỗ cậu… Có một cái gì đấy đang xảy ra lúc này ở nhà cậu. Nhưng yên tâm mình không thấy cậu bị thiêu cháy. − Thế còn cha mẹ mình? − Mình không biết… Mình không nhìn thấy bố mẹ cậu… cậu hãy về ngay đi và gọi điện cho mình. Một giờ sau Béatrice gọi điện cho Nadia: − Cậu biết không, cậu thật là phi thường? Khi mình về nhà mở cửa thì thấy mùi cháy khét ngẹt và trong nhà tràn ngập khói. Không có ai cả. Bố mẹ mình đều đi vắng và chị hầu gái trước khi ra khỏi nhà để đi mua bán gì đó đã quên không tắt bếp ga và đó là nguyên nhân gay ra vụ cháy. Mình đã kịp gọi đội cứu hỏa. Đám cháy đã bị dập tắt, nhưng nếu cậu nhìn được sự tổn thất! Mà đó mới chỉ là một sự báo động, báo động nóng hổi! Quái thật. Cậu làm thế nào mà thấy được tất cả những cái đó trong những quân bài? − Mình cũng không biết nữa… khi cỗ bài vừa rải ra xong thì mình nhìn thấy ngay, và rõ ràng những lưởi lửa quấn quanh mình cậu. Tất cả chỉ có thế thôi. − Cậu hãy nghe đây, Nadia: mình chẳng biết ước muốn suốt đời của cậu là gì, nhưng nếu ở vào địa vị của cậu, mình sẽ mở một phòng xem vận số bằng cỗ bài: không những cậu giúp ích cho mọi người mà cón có thể làm giàu nữa. − Mình cho là cậu có ký, có đều là tiền bạc đối với mình là không quan trọng, mà cái chính là giúp ích cho người khác, mới đó là xu hướng đích thực của mình. Vào đúng lúc nàng đặt ống nghe xuống giá, nàng hiểu rằng ý nghĩ lẩn quất trong đầu óc nàng hàng bao năm nay là duy nhất phù hợp với mình mặc dầu có những khẳng định trái ngược của bà ngoại. Nàng phải trở thành một nhà ngoại cảm! Cú điện thoại của Béatrice vừa rồi phải chăng cũng chứng tỏ là năng khiếu thấu thị của nàng không phải lúc nào cũng mang lại điều không hay mà còn có thể phát hiện kịp thời những điều tốt lành với đều kiện là nàng không được ngại ngần lưỡng lự – vì nhút nhát hoặc quá khiêm tốn – để báo ngay cho người khác biết những gì liên quan tới họ, trước khi sự việc xảy ra. Nếu, hồi đó nàng không phải là một đứa trẻ, và có thể nói cho cha biết là nàng nhìn thấy trên khuôn mặt ông màu nhợt nhạt của cái chết, thì rất có thể là cha nàng sẽ thận trọng hơn và tránh được tai nạn giao thông đã làm ông qua đời? Giá như khi đã trông thấy thân thể anh bạn Jacques bập bềnh trên mặt nước hồ, nàng không để cho anh ta trèo lên chiếc thuyền nát để đi lấy hoa sen cho mình thì rất có thể anh ta không bị chết đuối? Nếu, thay vì đề nghị đi cùng cô giáo vào trong làng, nàng cương quyết bảo cô: "Cô không được đi ra ngoài trong lúc này, sấm sét đang đe dọa cô đấy!" thì rất có thể cô giáo Bạch hãy còn sống? Với những cái "nếu" như thế, người ta có thể giải quyết tốt tất cả mọi điều có lợi ích chung cho tất cả… Nhưng Nadia hãy còn chưa biết một đều, mà chỉ sau này qua nhiều năm dày dạn trong nghề nàng mới nhận ra là một nhà tiên tri dù tài giỏi đến đâu cũng không thể nào làm thay đổi được quy luật bất di bất dịch của số mệnh. Vai trò của họ chỉ giới hạn ở chỗ là thông báo cho những người phải hứng chịu quy luật đó hay để ít ra người ấy biết cái gì sẽ đến với mình. Vào năm mười tám tuổi, Nadia cảm thấy năng khiếu của mình phát triển rất mạnh nhưng chưa từng biết đến tình yêu. Cũng chẳng phải lâu la gì: tình yêu đó đã tới ngay sát cạnh Cố trang miền Sologne mà ở đó hình như đã khẳng định sẵn: tất cả những sự kiện ghi sâu vào ký ức của cả mộ thời son trẻ của nàng sẽ phải xảy ra tại đây. Chính là bà Vêra, một cách vô thức đã làm cho nàng nảy ra ý muốn trở lại quê hương khi bà nói: − Bây giờ ta sẽ nghỉ hè ở đâu đây trước khi cháu quyết định chọn cho mình một nghề nào đấy? Đợt nghỉ hè này bà thấy vô cùng cần thiết để cháu lấy lại thăng bằng trí óc sau một năm làm việc căn thẳng. − Chỉ có một nơi duy nhất mà cháu có thể thật sự được nghỉ ngơi và suy nghĩ trong yên tĩnh được. Đó là Cố trang của chúng ta. − Cháu thích trở về nơi đó lắm ư? − Thế là đã tròn bốn năm Cố trang không thấy chúng ta! Chắc nó cho là bà cháu ta đã ruồng bỏ nó rồi và giận chúng ta lắm… Khi bà cháu ta trở về, chua chắc nó đã nhận ra! Cả vụ hè này bà cháu ta sẽ ở cùng với nó. − Thế cháu không sợ buồn chán ư, lúc này cháu đã quen nhịp sống ở thủ đô? Cháu có muốn chúng ta mời một vài bạn gái của cháu về đây chơi như Béatrice chẳng hạn. Họ sẽ đem theo về không khí ồn ào náo nhiệt. − Chẳng cần đâu bà ạ. Cố trang với cháu là quá đủ rồi! Cháu lại thấy chiếc đàn pianô chắc là phải lên lại dây cháu sẽ lại ôm theo giá vẽ và những bút vẽ của cháu. Từ ngày bà cháu ta lên Pari, cháu hoàn toàn chểnh mảng với âm nhạc và hội họa. Đó là một sai lầm lớn! Cháu sẽ lơi dụng đợt nghỉ xả hơi này để ôn lại tất cả. Đối với cháu, đây là đợt nghỉ tuyệt vời. − Có thể cháu nói đúng. Aâm thanh của chiếc đàn pianô không được chuẩn nhưng không quan trọng. Cái chính là phải chăng nó làm cho trang trại cổ hồi sinh? Ngay hôm sau ngày trở về, sau bữa ăn sáng, Nadia đi ra ngoài mang theo giá và dụng cụ vẽ. Nadia nói với bà ngoại: − Thời tiết và ánh sáng lúc này thật là lý tưởng để vẽ một lùm cây. Cháu đi gặp lại những hàng cây thân thiết của cháu đây bà ạ! Chỉ có chúng mới cho cháu lấy lại hứng thú vẽ: khi đã phát họa một vài cây lá trên tấm toan cháu sẽ có cảm tưởng như chưa từng xa chúng cả. Nửa giờ sau, ngồi trên ghế gấp, trước khung vẽ còn trinh nguyên đặt trên giá vẽ, nàng bắt đầu chọn màu trong tiếng hót líu lo của bầy chim rộn ràng mừng đón sự trỏ về của nàng. Dần dần hình khối của dạng cây bắt đầu hình thành và dường như chúng được sinh ra một lần nữa qua cây bút vẽ của nàng. Không khí nhẹ nhàng, Pari ở tít xa, thời gian và bạn hữu chẳng làm vương vấn: chỉ có thiên nhiên với dòng chảy êm đềm của cuộc sống. Bị nghệ thuật hội họa mà nàng cố làm cho sống lại từng nét từng nét một cuốn hút, nên Nadia không nhận thấy có một sự hiện diện lặng lẽ đang tới gần và cất tiếng ở phía sau: − Tôi nghĩ là bức tranh này sẽ rất đẹp… Bị bất ngờ, nhà nghệ sĩ lặng đi một vài giây. Tiếng nói trong trẻo và náo nức; một giọng nói nghe thật dễ thương. Cuối cùng nàng quay đầu lại: chàng trai hé miệng cười là một bóng người cao mảnh, tóc nâu, trạc tuổi hai mươi lăm. Chàng mặc bờ lu dông vải và quần đi săn màu sáng hai ống quần nhét vào đôi ủng cao; một khẩu súng khoác lủng lẳng bên vai phải. − Oâng đi săn ư? – Nadia ngạc nhiên hỏi – Tôi nghĩ là mùa săn chưa bắt đầu kia mà. − Cô nói đúng. Còn thời gian này chỉ để diệt những con thú làm hại. Cô nên hiểu đó là những con vật hay tấn công vào các chỗ có trứng ấp hoặc con mồi nhỏ chưa đủ sức tự vệ, chạy trốn hoặc bay đi… Phải nói thật là tôi chỉ dạo chơi, nhưng nếu gặp may mà một chú chồn chẳng hạn xuất hiện thì xin thú thực tôi chẳng lưỡng lự chút nào! Về khoản con chồn ấy mà… − Thì chưa thấy mà lại thấy tôi phải không? Thật không may tí nào! Tôi đâu phải con mồi mà ông thích. Chàng trai không đáp và tiếp tục mỉm cười. Một nụ cười như muốn bảo: "Biết đâu đấy!" Rồi chàng trai tự giới thiệu: "Marc Davault". Trong một khu rừng thưa, ở miền Sologne, Nadia đã làm quen như thế với con người mà sau này đã trở thành chồng của người đàn bà đã tới gặp nàng ba lần liền tại phòng chiêm lý. Thôi mỉm cười, chàng hỏi: − Chưa từng bao giờ được hân hạnh gặp cô trong vùng này, liệu tôi có thể biết được là mình đang có vinh dự được nói chuyện với ai đây? − Tôi là Nadia Derlon. Tên họ của chàng trai như muốn nói với nàng điều gì: − Có phải là các ông mới mua trang trại la Sablière, một dinh cơ sát cạnh chỗ chúng tôi không? Chiều hôm qua những người coi sóc Cố trang của chúng tôi đã nói vậy. − Đúng là cha mẹ tôi đã về sống tại đó với ý định kiên quyết sẽ ở vĩnh viễn ở đó trong sự yên tĩnh. Mẹ tôi vốn sinh tại vùng này. − Cũng như cha tôi vậy. Nhưng ông không còn nữa, cả mẹ tôi cũng thế. Tôi sống với bà ngoại Vêra. − Tôi đã nghe người ta nói ở đây có hai phụ nữ, một còn rất trẻ và một đã nhiều tuổi là những chủ nhân của Cố trang này, nhưng đã lâu không thấy họ về. − Chúng tôi mới về đây chiều hôm qua để nghỉ hè. − Và cô đã không bỏ phí thời gian: ngay lậpp tức dành cho hội họa. Phải chăng đó là nghệ thuật chính mà cô say mê. − Tôi còn yêu thích cả âm nhạc nữa và nói chung, tất cả những gì thiên vè cái đẹp. Còn ông, môn giải trí yêu thích nhất, phải chăn là săn bắn? − Cũng chưa hẳn như vậy, nhưng còn biết làm gì khác ở cái xó xỉnh Sologne này? − Cũng như tất cả mọi nơi, người ta có thể có nhiều công việc bận rộn mà không phải đi tìm giết thú vật. Tôi chúa ghét trò săn bắn và… những người đi săn! − Thế là đã rõ! Vậy thì tôi đi nhé! − Tôi không thích khi đang vẽ, lại có người đứng sau để nhìn xem vẽ như thế nào… Nhất là khi tôi mới chỉ là một nghệ sĩ tài tử tí hon và đã bốn năm ròng không cầm đến cây bút vẽ. − Người ta không tin như vậy khi nhìn thấy những gì cô đã phác họa lên tấm toan… Tôi đi đây, nhưng rất mong một ngày nào đó chúng ta có thể gặp lại trong những đều kiện không đến nỗi quá bất lợi cho mỗi chúng ta hôm nay: Cô đứng trước giá vẽ, còn tôi, khẩu súng săn trong tay! Tôi sẽ không nói "chúc cô vẽ đẹp!" và cô sẽ không đáp "chúc đi săn gặp may!". Lời chúc tụng không nên có bao giờ… Mong gặp lại, có thế chứ? Nàng không trả lời và cũng không nhìn chàng bước đi. Nàng lại châm chú nhìn vào tấm toan đang vẽ dở coi như chưa hề bị quấy nhiễu. Nhưng dù ánh mắt của nàng hết đặt vào khung vải lại trông ra cảnh vật nàng đang muốn miêu tả và chú ý đến cả những màu đã pha trộn bôi thử trên tấm gỗ nhỏ, nàng cũng chẳng nhìn thấy gì, hay đúng hơn là chỉ thấy bóng dáng của chàng trai đang dần dần tái hiện trên tấm toan trùm lên những nét phác thảo cảng vật. Một khuân mặt tươi cười có cái gì như nhìn xoáy vào nàng với vẻ tò mà thích thú trong khi giọng nói trong trẻo cất lên ở phía sau: "Tôi nghĩ là bức tranh sẽ rất đẹp"… Một điệu nhạc êm dịu chẳng khác gì chim hót. Sau một lúc biết là chẳng làm được cái gì ra hồn nữa, nàng đứng lên, thu dụng cụ trở về Cố trang. Bà Vêra đón nàng, hỏi: − Bức vẽ đã xong rồi cơ à? − Chưa đâu, bà ạ nhưng cháu cảm thấy nó sẽ là bức vẽ đẹp nhất của cháu đấy. − Bà chẳng lấy làm lạ… Mỗi lần mà người ta trở lại một môn nghệ thuật đã bị bỏ dở một thời gian, thường người ta làm tốt hơn. Không gì sánh bằng sự nghỉ ngơi thư giản. Tối qua, ngay với cây đàn pianô chưa được lên dây thật chuẩn, cháu chơi cũng rất hay. Buổi tối, trong bữa ăn Nadia rất trầm lặng. − Cháu suy nghĩ gì vậy? – Bà Vêra hỏi. − Cháu không bao giờ tưởng tượng được là cuộc trở về Cố trang lần này lại gây cho cháu xúc động như vậy… Có thể bà sẽ cho cháu là ngốc nghếch, nhưng thật sự cháu không muốn rời xa nó nữa đâu. Bà sẽ không giận nếu cháu đi ngủ ngay bây giờ chứ? Không khí Sologne làm cháu như kiệt sức. − Cái đó cũng là tất nhiên thôi cháu ạ. Vào phòng riêng, đóng cửa lại, Nadia gặp tại khu rừng thưa, ở đó, không thể nào lầm lẫn được trong cỗ bài của nàng. Nhưng anh chàng không phải chỉ có một mình. Nàng còn thấy có hai người đàn bá nối tiếp nhau, một hầu như ở ngay hàng đầu, còn người kia ở hàng dưới: con ĐầmT rép và con Đầm Pic. Còn nàng, Nadia, xuất hiện mãi tận dưới cùng cỗ bài! Điều này muốn nói lên cái gì đây? Ngay từ phút đầu tiên lúc nàng ngoảnh lại và trông thấy chàng, một đều kỳ lạ đã xảy ra: ngay lập tức nàng thấy thích anh chàng, thích tới mức mà một vài tiếng đồng hồ sau nàng phải tự hỏi: nàng đã yêu rồi ư?… Và nếu thật như thế, nàng sẽ làm tất cả để giúp chàng gạt bỏ được hai kẻ tình địch kia. Theo quẻ bói, kẻ thứ nhất, con Đầm T rép ra đi khá sớm khỏi cuộc đời chàng, có thể do mưu mô của kẻ thứ hai, con Đầm Pic? Từ một lúc nào đó, nàng không thấy Đầm T rép trong cỗ bài: hệt như nó tan biến đi trong khi con Đầm Pic vẫn tồn tại dài dài. Với đối tượng này cuộc chiến chắc chắn sẽ gay go quyết liệt nhưng Nadia, bằng linh tính cảm thấy tình yêu của nàng tới mức cuối cùng nàng sẽ chiến thắng. Nàng ngủ thiếp đi đinh ninh là nếu đêm có nằm mơ thì cũng là một giấc mơ kỳ diệu: trên nền nhạc những tiếng chim hát véo von, nàng thấy một hoàng tử xuất hiện. Chàng không mang theo súng săn, còn nàng là một nàng tiên ngủ mười tám năm trong một khu rừng ở sâu tít mãi tận cùng miền Sologne. Nàng đã gặp lại anh chàng trên quảng trường trước cửa nhà thờ vào ngày chủ nhật khi tan buổi lễ. Chàng đi cùng với cha mẹ còn nàng đi cùng với bà Vêra. Khi chỉ còn lại hai bà cháu, bà Vêra cũng như tất cả những người có trái tim của một người mẹ đã nhận biết rất nhanh tình cảm thực sự của cô cháu, nói những lời thật lạ: − Bà có cảm tưởng rất tốt đối với những người này… Chàng trai thật dễ mến. Anh ta có một cái nhìn thẳng thắn và một nụ cười hấp dẫn… Rất có thể đó là người bạn mới của cháu. Tại sao cháu lại không thể mời anh ta tới nhà mình dùng bữa trưa một ngày nào đó nhỉ, cái đó sẽ mang đến sự trẻ trung cho Cố trang chúng ta. Anh chàng được mời ăn trưa và sau đó… cái gì phải tới sẽ tới trong trường hợp như thế: họ gặp nhau hàng ngày. Kỷ niệm về chàng trai Jacques bị xoá nhòa, chỉ còn lại Marc. Dần dàn, tính hiếu kỳ của giới nữ đã giúp cho nàng biết những gì cần biết: chàng năm nay hai mươi ba tuổi, đang theo học kỹ sư và là người con độc nhất trong gia đình. Mỗi lần họ chia tay, Nadia lại thấy một sự trống trải cô đơn. Bất ngờ, cuộc sống nàng đi theo một hướng hoàn toàn khác trước, không phải là chuyện cô đơn tự nguyện nữa. Bốn ăm sống ở Pari đã xua đi không ít những đều còn vương vấn nhưng chẳng có nghĩ gì so với cuộc sống hiện tại một khi có sự hiện diện của Marc. Tất cả những thứ đó dường như đã lướt trên tấm toan trong cuộc gặp gỡ lần đầu, khi mà nụ cười của chàng trai chồn lên trên những nét khẳng khiu của những thân cây, các bạn trai và bạn gái trường trung học chỉ còn là những bóng mờ. Tháng chín tới với những sắc màu nhuốm vẻ tư hương tô điểm cho vùng quê một vẻ đẹp hiển nhiên, hồn hậu. Marc phải trở về Pari để học tiếp. Nadia không dám nói với bà ngoại Vêra là nếu Marc đi thì miền Sologne sẽ kém đi phần quyến rũ, khi bà hỏi: − Cháu đã nghĩ kỹ về nghề nào cháu yêu thích chưa? Nàng trả lời: − Cháu chưa có thời gian để suy nghĩ. Đợt nghỉ hè này sao mà ngắn ngủi! Mhu7ng dù sao cũng không có gì khác biệt lắm so với bốn năm trước đây khi bà cháu ta chuyển đấy Pari. Hồi đó bà đã cho ý kiến của cháu, sự lựa chọn của cháu chỉ là một giấc mơ không tưởng… Lúc này đây cháu thấy là cháu có quyền quyết định tương lai của chính mình: cháu sẽ là một nhà tiên tri. − Cháu lại quay về cái ý tưởng kỳ hoặc đó ư? − Cái ý tưởng này không lúc nào rời cháu, và không phải là kỳ quặc như bà tưởng đâu! Bà đã từng bao lần bảo cháu là nếu chúng ta biết chi tiêu tằn tiện thì cũng đủ sống với khoản tiền thừa kế của cha cháu để lại. Vậy thì sao nào? Tại sao bà lại cứ bắt cháu là nhất thiết phải lao vào các môn học chuyên khoa mà cháu thấy thật là chán ngắt để cuối cùng, sau biết bao thời gian, những cánh cửa mở ra đối với cháu thật vô cùng tầm thường và vô vị. Dù cho thiện hạ bao người chen chúc vào các nghề như luật sư, bác sĩ, dược sĩ… như bà mẹ Béatrice ước mong cho con gái mình là phóng viên báo chí, giao dịch viên, hoặc thư ký giám đốc… tất cả những cái đó, cháu đã thấy trước, chỉ đem đến cho cháu sự chán ngán và buồn chết đi được. Còn nếu trở thành một nhà tiên tri đoán vận số thì đó lại hoàn toàn là một việc khác! Bởi vì cháu đã may mắn có được cái năng khiếu thiên bẩm đó thì tại sao không hoàn thiện nó? − Hoàn thiện bằng cách nào? − Bằng cánh nghiêm cứu sâu tất cả các phương pháp cho phép tận dụng được một năng khiếu sẵn có để phục vụ giúp ích cho mọi người… Vì vậy cháu thấy việc bắt mọi người trả tiền cho mỗi lần xem, có một cái gì đó không được lương thiện lắm. Cháu làm việc duy nhất chỉ vì nghệ thuật thôi chứ không phải để kiếm ăn! Khi nào cháu bắt đầu hành nghề và có một văn phòng riêng, bà sẽ thấy sự không vụ lợi của cháu sẽ mau chóng được mọi người biết tới và khắp bốn phương họ sẽ kéo về đông đảo. − Đã lâu rồi bà biết cháu là một cô gái kỳ lạ nhưng bà thật không ngờ là cháu lại có thể hành động khinh suất đến như vậy! Cháu có thấy đều cháu vừa nói hệ trong như thế nào không? Cháu sẽ bị mọi người quấy rầy và xin xỏ nhũng nhiễu suốt ngày! − Càng hay! Cái đó cho phép cháu hiểu biết được nhiều hạng người! Từ ngày bà cho cháu nếm trải cuộc sống ở Pari, cháu thấy ghê sợ sự cô đơn. − Cháu thay đổi nhiều đấy, Nadia ạ. − Cháu không thấy tiếc đều đó. Chính bà, bà chẳng đã nhắc đi nhắc lại là cháu cần phải có sự giao du rộng rãi ư? Cháu đã có bà rồi, rõ ràng là như vậy nhưng cháu để riêng ra một bên, bà là người thân trong gia đình… Bà đã nói rất đúng là: người ta không chỉ sống duy nhất với những người trong gia đình! Bây giờ đây cháu thấy cần có những bạn bè khác. − Cháu đã nghĩ đến vấn đề hôn nhân chưa? − Cháu nghĩ là hãy còn quá sớm. Trong thời gian chờ đợi, cháu sẽ lao vào công việc xem tướng số: nó sẽ làm cháu bận rộn và biết đâu có thể giúp cháu dễ dàng chọn được một người chồng tốt. − Bà sẽ ngạc nhiên nếu có một chàng trai đứng đắn nào đó lại ưng kết hôn với một cô gái làm nghề bói toán! Đàn ông, họ rất ghét có bạn đời là một phụ nữ nhìn xa hơn họ… Nếu cháu thật sự muốn có hạnh phúc trong cuộc sống vợ chồng, lúc nào cháu cũng phải làm cho người đàn ông mà cháu đã chọn lựa có cảm giác là anh ta tinh khôn và thông minh hơn cháu dù sự thật không phải là như vậy. − Nhưng, tại sao chứ, nếu may mắn mà cháu gặp được người đàn ông đúng như mong ước, được thú nhận với anh ấy cháu là nhà tiên tri. Khi đã cùng nhau chung sống cháu sẽ là người trợ giúp đắc lực trong công việc mà anh không hề ngờ tới. Anh ấy sẽ có một người bạn đời là một bà tiên thời hiện đại luôn ở bên cạnh: như thế chẳng phải là điều diệu kỳ ư? − Sẽ vô cùng phiền toái, nếu giả dụ một ngày nào đó, anh ta lừa dối cháu mà cháu cũng thấy trước và thấy ngay tức thì! − Cái đó chẳng thể làm cho tình yêu của chúng cháu đổi thay. Vì thấy trước nên cháu sẽ biết cách đề phòng trước khi xảy ra tình trạng vô phương cứu vãn. − Cháu tin như vậy ư? − Cháu tin, vì bây giờ cháu biết rõ sức mạnh và sự chính xác khả năng thấu thị của cháu. Cháu không bao giờ nói với bà, sợ bà lo lắng và cho cháu là cháu gái bé bỏng của bà loạn trí, nhưng trong suốt bốn năm trời bà cháu ta sống ở Pari, chấu vẫn vụng trộm đem khả năng thấu thị của mình ra thực hành và học cách đọc trong các quân bài mà bà chua bao giờ nắm được cách thức phải làm. Cuối cùng cháu đã hiểu rõ – thời gian gần đây thôi – là khi cháu thấy một ảo ảnh thì ảo ảnh đó có thể đem đến sự tai hại nếu cháu không kịp thời báo trước cho người có liên quan, và sẽ tốt lành nếu cháu can thiệp trước khi sự việc xảy ra. − Tốt lành ư? Bà Vêra cười mỉm: − Hãy nói cho bà rõ: phải chăng ccu4ng có một ảo ảnh nào đó xui cháu về nghỉ hè tại Cố trang vì cháu biết ở đó, trong khu rừng ở miền Sologne, cháu sẽ gặp một chàng trai tên là Marc?
<-Tro lai
Trang chu

Teya Salat